Chanh là một trong những loại quả có múi rất phổ biến, có giá trị dinh dưỡng cao, nhưng thường qua chế biến, hạn chế dùng dạng tươi sống. Chanh muối là 1 dạng chế biến vừa tăng thời gian bảo quản chanh vừa làm dương hóa chanh, có tác dụng khử âm trong máu. Chanh muối được làm từ những quả chanh tươi, xử lý rồi đem đi ngâm muối và phơi nắng. Sau một thời gian, trái chanh dần vàng ươm, nước trong, có mùi thơm đặc trưng, pha với nước đường và vắt thêm miếng chanh tươi sẽ trở thành loại nước giải khát ngon tuyệt.

Hôm bữa đang ngồi trực văn phòng ngắm mây bay gió thổi, bỗng nhiên có 1 vị nữ hiệp xuất hiện đưa cho 1 tay nải, mở tay nải ra xem thì thấy....toàn là chanh. Ngẩng đầu lên thì vị nữ hiệp đã đi mất, chỉ còn vang lại câu nói "chanh sạch ở sơn cốc của ta". Nghe chanh sạch là ham, bắt đầu nghĩ chuyện làm chanh muối, nhưng thấy quá trời cách làm mà ai cũng có lý riêng. Nhớ lại lúc còn nhỏ, bố mình đã từng nói "làm chanh muối không cần cầu kỳ, chỉ cần nấu nước muối biển bão hòa, rồi ngâm chanh vào, và mang đi phơi nắng là được". Thế là ta làm  theo, không giống ai, cũng ko ai giống ta, nhưng....có chanh muối ngon để uống là được.

 

Nay lại biết thêm tích xưa về quả chanh muối, thiệt hay không thì không biết, có điều xem cho vui và hiểu thêm tác dụng của chanh muối.

"Ngày xửa ngày xưa, ở nơi cách đây không xa, có nơi gọi là thành Thăng Thiên, lúc câu chuyện này diễn ra thì ở đó đang là mùa hè oi bức, vầngThái Dương tỏa sáng chói chang, trút từng luồng năng lượng hỏa thuộc tính xuống đại địa.

Chiếc quạt lông công phe phẩy chẳng đủ xua tan đi cái nóng oi bức cứ như ở Hỏa Diệm Sơn. Cả chúa và các quận thần ngáp ngắn ngáp dài dù buổi chầu triều chưa mãn. Chúa than thở phải chăng do ăn ở mà phải chịu kiếp nạn này.

- Các ngươi, ăn ở cho đàng hoàng, đừng bắt ta và thần dân của ta phải chịu chung số phận cùng các ngươi chỉ vì những hành động bất lương của các ngươi. Một kẻ chặt phá rừng mà muôn dân chịu khổ. Đừng có như thằng Tôn Ngộ Không năm xưa mà cuối cùng chính hắn phải đi giải kiếp nạn mà hắn đã gây ra do sự sân hận của mình.

- Chúa anh minh!

Trạng Dao mới lẩm bẩm:

- Đúng là nhân quả khó thoát.

- Trạng Dao, ngươi định nói gì thế, nó to ta nghe xem.

- Thưa Chúa, đúng là do ăn ở.

- Ý ngươi là ta sống không tốt mới phải chịu khổ thế này.

- Dạ, thần không dám. Ý thần là do Chúa ăn ở tốt mà hôm nay thần thế nào mang theo một thức uống không còn gì xoẳn hơn cho cái nóng nực này.

- Nó là gì vậy? Hãy đưa ta thử luôn! Ta chịu không nổi nữa rồi.

- Thần cần một con dao và một cốc nước thưa Chúa.

- Có ngay

Trạng liền móc trong túi ra một quả tròn tròn đen đen. Mọi người mở to cặp mắt đang lờ đờ như trông thấy vàng.

- Nó là la hán quả chăng - một vị đại thần hỏi.

- Không, lá há đen bóng, quả này còn có lớp bột trắng trắng bên ngoài - một vị đại thần khác đáp.

Trạng Dao liền vung dao chém đứt đôi rồi lại phạt phạt vài cái thành ra những lát mỏng. Trạng lấy mũi dao chọc vào một miếng rồi giơ lên.

- Trông nó như miếng thạch vậy - một vị khác lên tiếng.

Trạng liền thả vào cốc nước rồi khoắng vài cái và nói:

- Chúa hãy chờ một lát.

- Ta hy vọng không phải quả đá.

- Không, thưa Chúa, chỉ vài phút thôi.

- Mời Chúa.

- Ôi, tưởng gì, chanh muối chứ gì?

- Vâng thưa Chúa, chính là chanh muối, nhưng không phải chanh tươi pha với muối mà là chanh muối lâu năm.

- Uh thì chanh muối lâu năm, có gì đặc biệt, bán đầy ý mà.

- Không, thưa Chúa, Chúa hãy nhìn vào lát chanh thần cắt, Chúa có thấy múi căng mọng, thạch rất đầy và cứng không, không óp ép nhão nhoét như cái mà Chúa vẫn thấy đâu. Hơn thế nữa, Chúa hãy cứ thử cảm nhận, chanh muối mà lại không thấy mặn, uống vào thấy hết khát, sảng khoái.

- Uhm, để ta xem

Một lát sau Chúa phải công nhận rằng:

- Cốc nước chanh này chua mát mà không mặn, uống vào hạ nhiệt sảng khoái. Không giống chanh muối của người khác, uống vào quá mặn mà không thể uống được nhiều. Cái này có thế uống được nhiều. Mà uống nhiều có sao không?

- Thưa Chúa, cũng chẳng cần uống nhiều để làm gì, uống đủ và cơ thể không muốn uống nữa là được.

- Vậy chanh này khác chanh muối khác ở điểm gì?

- Tất nhiên rồi, không phải chanh cứ đem ngâm muối thì đều ra chất lượng như nhau được. Chúng ta có thể thấy độ đặc và cứng của thạch khác nhau, độ mặn khác nhau. Thạch càng nhiều càng đặc càng cứng càng chất lượng, thể hiện rằng năng lượng của chanh không bị muối hút hết ra ngoài. Người có trình âm dương cao mới có thể làm vậy. Độ mặn của chanh thể hiện trình độ luyện âm dương của người muối. Chanh càng mặn thì trình càng kém. Chanh không quá mặn mà lại không bị hỏng điều đó chứng tỏ dương khí rất mạnh. Còn muối chanh mà mặn chát và óp ép hết cả thì con nít cũng làm được chả cần phải nghiên cứu học hành. Thế thì cả làng đều thành chuyên gia hết.

- Hàng ngày ta uống chanh tươi pha muối thế thì có khác gì chanh muối lâu năm không?

- Thưa Chúa rất khác. Mặc dù có một số tác dụng mà cả chanh tươi hay chanh muối lâu năm đều có thể mang lại như làm mát máu, sạch máu, sạch thành mạch, giải nhiệt, thải độc nhưng chanh tươi vẫn luôn khác chanh muối lâu năm.

- Hãy nói cho ta biết khác nhau như nào?

- Thưa Chúa, chanh tươi không phải ai cũng nên uống đâu vì nó lạnh, âm. Những người gầy, huyết áp thấp, khí lực kém thì không nên uống chanh tươi. Nó sẽ càng làm gầy, và càng làm huyết áp tồi tệ hơn. Chanh tươi thích hợp với người ăn thịt nhiều, thừa cân, béo phì, huyết áp cao. Chanh muối lâu năm là loại đã được luyện âm dương, có năng lượng tốt hơn, dương hơn, không gây tụt huyết áp thập chí nó còn có tác dụng điều hòa huyết áp. Người huyết áp cao thì sẽ giảm xuống vì chanh muối có tác dụng làm sạch thành mạch, kiềm máu, làm mát máu khiến cho máu lưu thông tốt hơn. Nhưng nó cũng làm huyết áp của người thấp cao lên do tính dương của nó. Những người huyết áp thấp nên uống chanh muối lâu năm. Ngoài ra chanh muối lâu năm không có tính phá máu như chanh tươi nên phù hợp với cả người gầy lẫn người béo. Nếu chanh tươi thải độc nhưng đồng thời làm dãn ruột thì chanh muối lâu năm thải độc nhưng lại làm săn chắc thành ruột, nên nó là thức dùng để thải độc rất an toàn và hiệu quả ở nhiều mặt."